Câu Chuyện Về Nabi Adam & Eva (Hauwa)

Thượng Đế đã thông báo với các Thiên Thần rằng Ngài sẽ đặt một loài mới trên trái đất

Câu chuyện về Adam và Eva được nói đến trong Qur'an. Mặc dù nó tương tự trong nhiều cách để những gì được tìm thấy trong các tàn dư còn sót lại của thánh thư trước đó, một số nguyên tắc quan trọng khác.

Thượng Đế đã thông báo với các Thiên Thần rằng Ngài sẽ đặt một loài mới trên trái đất. Thượng Đế đã tạo hóa Adam (as), bằng cách nặn Người từ loại đát sét. Ngài thổi linh hồn vào Adam (as), dạy Người các tên của tất cả vạn vật, và Ngài tạo từ một linh hồn đó người vợ của Người, Eva.

 Thượng Đế đã cho phép họ cư ngụ nơi Thiên Đàng với ý chí tự do. Thượng Đế nói với các Thiên Thần, "Cuối xuống chào Adam" (Họ thực hiện hành vi đó trong hình thức tôn kính chứ không phải hình thức thờ phượng). 

Sa-tăng đã có mặt trong số các Thiên Thần, dù không phải là một trong số họ. Hắn thuộc loài Jinn, một loài tạo vật có ý chí tự do mà Thượng Đế đã tạo hóa trước Adam (as) từ một ngọn lửa không có khói. Khi Thượng Đế ra lệnh bảo các Thiên Thần và những vị đồng hành của họ cuối xuống trước Adam (as), tất cả đều làm theo trừ Sa-tăng, hắn đã từ chối một cách ngạo mạng, hắn bảo hắn tốt hơn Adam (as) bởi vì hắn được tạo ra từ lửa, trong khi Adam (as) thì được tạo ra từ đất sét. Thực sự, Sa-tăng là kẻ phân biệt chủng tộc đầu tiên.

           Loài Jinn (ma quỷ) được tạo ra trước Adam; chúng cũng được ban cho ý chí tự do. Những con Jinn nào không bất tuân lệnh Thượng Đế là yêu ma. Chúng sống ở đây cùng với chúng ta, trong một số cách thức chúng có thể nhìn thấy chúng ta nhưng chúng ta không thể nhìn thấy chúng, trừ khi chúng muốn xuất hiện bản thân chúng. Ma thuật, bị cấm trong Islam cũng được thực hiện thông qua chúng.

Sa-tăng đã rơi khỏi lòng ân sủng của Thượng Đế. Thượng Đế, Đấng Thanh Toán, kết tội hắn về sự bất tuân của hắn, nhưng Sa-tăng đã yêu cầu Thượng cho hắn thời gian cho đến Ngày Phán Xét, để hắn làm cho Adam (as) và con cháu của Người không còn xứng đáng. Sa-tăng nói, "Quả thật, tôi sẽ cám dỗ họ và chắc chắn tôi sẽ khơi dậy trong họ sự ham muốn vô ích."

 Thượng Đế chấp thuận trì hoãn thời gian cho hắn như là một sự thử nghiệm cho nhân loại. Thượng Đế biết điều mà Sa-tăng không biết. Điều quan trọng cần lưu ý rằng Sa-tăng sẽ không bao giờ có bất kỳ cách nào có thể 'chiến tranh' với Thượng Đế, bởi lẽ, cũng giống như mọi vật khác, hắn chỉ là tạo vật của Thương Đế. Sa-tăng tồn tại chỉ bằng ý chí của Thượng Đế; hắn hoàn toàn dưới quyền của Thượng Đế. Nếu như Thượng Đế không muốn Sa-tăng hoặc những kẻ hộ trợ hắn tồn tại thì chúng sẽ không thể tồn tài dù chỉ là sự  tồn tại trong chốc lát.

Islam không gán cho Sa-tăng bất kỳ quyền năng nào cùng với Thượng Đế. Hắn không có thuộc tính hay bản chất thiêng liêng nào giống Thượng Đế. Islam bác bỏ quan điểm cho rằng Sa-tăng đã đi đến chiến tranh với Thượng Đế và đã lấy một phần ba các bộ phận chủ của Thiên đàng theo hắn. Sa-tăng là một kẻ thù được công khai của con người, nhưng hắn chỉ đơn thuần là một sinh vật, hoàn toàn phụ thuộc vào Thượng Đế cho sự tồn tại của mình.

Mặc dù kiêu ngạo, bị nguyền rủa, và bị mất đi sự sủng ái của Thượng Đế, Sa-tăng vẫn phục vụ một mục đích. Thượng Đế muốn con người có sự lựa chọn giữa cái đúng và sai. Ngài cho con người một khả năng bẩm sinh để thừa nhận Đấng Tạo Hóa và hướng về Ngài. Con người được coi là nguồn gốc tốt đẹp của thiên nhiên, được sinh ra tinh khiết trong trạng thái Islam (Sự quy phục). Sa-tăng và đạo quân của hắn là mệnh lệnh của điều xấu và chống lại điều tốt, tìm cách đánh lạc hướng nhân loại, kẻ thù công khai của hắn, đi vào điều xấu và thờ cúng thần tượng, rời xa giáo lý độc thần, rời xa sự công lý và con đường của Thượng Đế. Đấng Toàn Tri, mời gọi những người Muslim đến với điều tốt và tránh xa điều xấu. Bởi vì chúng ta áp dụng ý chí tự do, bằng cách chống lại sự cám dỗ của Sa-tăng, con người có thể đạt được một mức độ tuyệt vời của danh dự.

Sau đây là một phần tóm lược về sự thử nghiệm của Adam và Eva trong Thiên Đàng. 


Họ đã hưởng thụ hoàn toàn sự tự do và hạnh phúc trong Thiên Đàng. Thượng Đế đã bảo họ ăn cây trái của vườn Thiên Đàng một cách thoải mái và tùy thích theo ý muốn của họ. Ngài cấm họ đến gần một cái cây, và cảnh báo họ rằng nếu họ làm vậy, cả hai người họ sẽ là những người làm điều sai quấy. Sa-tăng đến và cám dỗ họ, nói rằng Thượng Đế chỉ cấm họ không ăn cây đó là bởi vì nó sẽ làm họ sống bất tử hoặc họ sẽ trở thành các Thiên Thần. Do đó, họ đã bị cám dỗ của Sa-tăng và đã ăn cây cấm đó.

Adam và Eva cảm thấy xấu hổ. Họ hướng về Thượng Đế để xám hối bằng cả lòng thành tâm và Thượng Đế, Đấng Hằng Tha Thứ, Đấng Rất Mực Khoan Dung, Đấng Rất Mực Nhân Từ, đã tha thứ cho họ. Islam rõ ràng bác bỏ khái niệm về tội nguyên tổ, hoặc quan niệm rằng tất cả con người được sinh ra đều mang tội lỗi vì những hành động của Adam.

  Không có con người nào phải chịu gánh vác tội lỗi của người khác (vì Thượng Đế là Đấng Công Bằng). Mỗi con người chỉ chịu trách nhiệm cho những hành động của bản thân mình và mỗi con người được sinh ra đều là người Muslim, tinh khiết và không tội lỗi. Điều quan trọng cần lưu ý rằng Islam không đỗ lỗi cho Eva. 

Cả hai người Adam và Eva đều có ý chí tự do. Cả hai người họ đã ăn cây cấm. Sự bất tuân và tội lỗi của họ là một liên doanh. Islam bát bỏ mọi ý kiến cho rằng những người phụ nữ là những quyến rũ thâm độc hoặc bị nguyền rủa với những gánh nặng của kinh nguyệt và đau đớn của việc sinh con do tội lỗi của Eva.

Thượng Đế trục xuất Adam và Eva khỏi Thiên Đàng và bắt họ phải cư ngụ trên trái đất. Thượng Đế đã nói với các Thiên Thần lúc ban đầu rằng Ngài sẽ đặt một loài tạo vật trên trái đất.  

Mới hơn Cũ hơn