Liệu có phải Muhammad, vị Thiên Sứ của Islam đã tự sáng chế ra Kinh Qur’an?

Kinh Qur’an đến từ đâu?

 “Kinh Qur’an đến từ đâu?” là một câu hỏi đánh ngay vào tâm điểm khinói về một Kinh Sách Thiêng Liêng của người Muslim: Qur’an và Muhammad. Tại sao chúng ta lại chấp nhận lời kể của những người Muslim xung quanh câu chuyện này? Chẳng lẽ chúng ta không có quyền đặt các câu hỏi về nó hay sao?

Các nhà sử học không bất đồng nhau rằng Qur’an được mang đến dưới tiếng nói của một người đàn ông Ả Rập không biết đọc cũng như không biết viết, được sinh ra ở Makkah (Mecca) trong thế kỷ thứ 6 tây lịch, tên của ông là Muhammad bin Abdullah. Và lịch sử đã chứng nhận sự vô song của Nó, điều này giống như chúng ta đọc Kinh Sách này thì chúng ta sẽ thấy rõ rằng Nó không phải là việc làm của Muhammad mà đích thực Nó là lời phán cao quý được mặc khải xuống từ nơi Thượng Đế, và Muhammad chỉ mang nhiệm vụ truyền đạt và giải thích cho nhân loại hiểu một cách không thêm bớt.

Liệu có phải Muhammad, vị Thiên Sứ của Islam đã tự sáng chế ra Kinh Qur’an hoặc đã đọc và biết được từ đâu đó rồi trình bày lại với một phong cách riêng của Người rồi đem rao truyền cho dân gian sau đó?

Quả thật, đó là câu hỏi chính đáng, tập trung vào tâm điểm ngay lập tức nếu như ai đó chưa từng đọc và nghiên cứu về Qur’an hoặc chưa từng biết về tiểu sử và cuộc đời của Muhammad.

Chúng ta biết các nghiên cứu lịch sử đã chứng minh nhiều nhà văn cũng như các nhà trí thức thường cướp đi những ảnhhưởng của người khác để gán về mình, chứ chẳng ai gán cái trí tuệ của mình cho người khác cả?

         Một câu hỏi được đặt ra rằng nếu Muhammad muốn gian lận để mở rộng tầm ảnh hưởng của mình đối với nhân loại qua việc gán mình với Thượng Đế thì tại sao Người không tuyên bố rằng tất cả lời nói của Người đều đến từ Thượng Đế?!

Liệu có suy nghĩ chăng khi cho rằng Người là người đã sáng tác và biên soạn ra một quyển sách lấy danh nghĩa của Thượng Đế để nâng cao địa vị và danh dự của mình trong khi chúng ta tìm thấy trong cuốn sách đó nhiều chỗ mà ngôi thứ nhất (người nói) chê trách Muhammad lập tức, trực tiếp cho lời răn dạy đến Người và chỉnh đốn lại những sai sót của Người?

Quả thật, ai đã đọc Qur’an thì chắc chắn sẽ biết rõ rằng Nó không loại trừ phạm vi quở trách và chỉ trích chung hay riêng, Nó thực sự đã chỉ trích và khuyên nhủ Muhammad trong cách giải quyết các vấn đề cuộc sống gia đình cũng như sửa chữa một số quyết định sai lầm trong lãnh đạo, ngay cả trong đường lối kêu gọi mọi người.

Tiêu biểu cho điều đó, có một người đàn ông mù trong số Bạn đạo của Muhammad đến gặp Người trong lúc Người đang chuyên tâm kêu gọi một người thuộc cấp lãnh đạo của Quraish vào Islam, và Người rất mong muốn người này vào Islam. Nhưng vì không biết rằng Muhammadđang bận với điều đó nên người đàn ông mù đã cố gọi Người và nói: hãy dạy tôi những điều mà Allah dạy Người. Y cứ lặp đi lặp lại nhiều lần như vậy nên Muhammad cảm thấy hơi khó chịu và cau mày vì sao người đàn ông mù này lại không biết đợi đến khi Người xong việc. Muhammad đã quay mặt bỏ đi không trả lời người đàn ông mù đó. Qur’an đã không cho qua sự việc này, Nó đã chỉ trích và quở trách vị Thiên Sứ của Nó với lời chỉ trích thẳng thừng và nghiêm khắc trong chương có tên đúng với hành vi đó của Người, đó là chương 80 – ‘Abasa (Y cau mày):

{Y (Muhammad) cau mày và quay mặt sang phía khác.Do một người mù đã đến gặp Y. (Này Muhammad), Ngươi biết điều gì chăng? Biết đâu người đàn ông (mù) đó sẽ được tẩy sạch hoặc được nhắc nhở và điều nhắc nhở đó mang lại điều hữu ích cho y. Đối với kẻ tự cho là mình giàu có và đầy đủ, Ngươi lại ân cần với hắn. Và Ngươi phải chịu trách nhiệm gì nếu người mù đó không được tẩy sạch. Còn đối với ai hối hả chạy đến Ngươi vì thực sự kính sợ (Allah), Ngươi lại lơ là và thờ ơ với y. Không, đây thực sự là một lời cảnh tỉnh.}(Chương 80 – ’Abasa: 1–11).

Sau đó, Thiên Sứ Muhammad đã nói với người đàn ông mù đó khi ông ta đến “Hân hạnh tiếp đón người mà vì ông Thượng Đế đã quở trách Ta” và Người lấy cái áo choàng của mình trải cho ông ta.

Quả thật, Kinh Qur’an đã khẳng định nhiều chỗ cho chúng ta từ nhiều câu chuyện hướng dẫn và khiển trách vị Thiên Sứ của Nó, đôi khi những lời khiển trách được nóicông khai một cách thẳng thừng như thế .. Liệu một ai đó thích vạch trần những sai lầm của mình và để nó lưu truyền trong lịch sử theo cách thế này nếu người đó muốn tôn vinh uy tín của bản thân chăng?!

Dưới đây là lịch sử chứng minh cho chúng ta thấy nhiều chi tiết về cuộc sống củaMuhammad có những khoảnh khắc khó khăn đến nỗi Người khao khát những lời Mặc Khải được ban xuống cho mình để chứng minh sự trung thực và địa vị của Người hoặc để giải oan cho Người cũng như giải oan cho gia đình của Người, nhưng lời Mặc Khải đã không đến.

Một trong những chi tiết nói trên là người dân của Người, những người đã chống lại Người và gây khó khăn cho Người. Họ đã nhờ sự trợ giúp của những học giả cũng như những nhà am hiểu Kinh Sách của các cộng đồng trước đó để chống lại Người.

Những học giả và những nhà am hiểu các Kinh Sách trước đó đã chỉ ra cho họ ba câu hỏi, nếu như Người trả lời được ba câu hỏi này thì Người đích thực là Thiên Sứ còn không thì không phải. Họ đã hỏi Người ba câu hỏi nhưng Người nói với họ: Tôi sẽ trả lời các người vào ngày mai.

Tuy nhiên, sự Mặc Khải đã không ban xuống cho Muhammad trong một số ngày. Điều đó làm cho kẻ thù của Người chế nhạo Người mỗi khi họ đi ngang qua vì Người đã không có câu trả lời. Lúc đó, Muhammad đã rất đau buồn và phiền não vô cùng, nhưng Qur’an vẫn không được mặc khải xuống cho Người mãi đến mười lăm ngày sau đó. Và song song với lời mặc khải trả lời cho ba câu hỏi đó thì Qur’an đã có lời nhắc nhở cho riêng Muhammad:

{Và Ngươi (hỡi Thiên Sứ) chớ nói về bất cứ điều gì “Quả thật tôi sẽ làm điều đó vào ngày mai” trừ phi (Ngươi kèm theo lời): “Insha-Allah – Nếu Allah muốn”.}(Chương 18 – Al-Kahf, câu 23, 24).

Và việc trì hoàn câu trả lời cho Thiên Sứ Muhammad là một sự chỉ dạy và nhắc nhở từ Allah dành cho Người.

Một trong những điều đáng ngạc nhiên rằng câu chuyện về cuộc đời của Muhammad có thể được xem là bằng chứng tiêu biểu nhất cho sự trung thực của Người.

             Làm thế nào một người đàn ông mù chữ không biết đọc cũng không biết viết, sống giữa cộng đồng người mù chữ, cùng chia sẻ cuộc sống với họ, tham dự các buổi họp mặt cùng với họ một cách có đạo đức, bận rộn tìm kế sinh nhai cho bản thân và cho gia đình, từng chăn cừu thuê, từng buôn bán thuê, không từng có mối quan hệ nào với các học giả, và phần lớn cuộc đời của ông trong suốt bốn mươi năm đều như thế để rồi một lúc bổng nhiên ông nói chuyện với họ về những điều mà nó không thuộc về thời đại của họ, những điều mà họ chưa từng biết đến từ cha ông và tổ tiên của họ, ông đã nói cho họ biết về các câu chuyện của thời trước, về lịch sử hình thành vũ trụ và vạn vật, về các chi tiết cuộc đời của các vị Thiên Sứ thời trước, và về các chi tiết cụ thể về các giáo lý trong mọi lĩnh vực của cuộc sống?!

Quả thật, sự thật đó đã gây cú sốc lớn cho những kẻ thù của Muhammad thuộc cộng đồng của Người, họ đã bối rối trong việc mô tả những gì Người mang đến, họ không biết nên cáo buộc như thế nào về Qur’an để cảnh báo mọi người tránh xa Nó?

Rất khó để khẳng định rằng Kinh Qur’an là chế phẩm của Muhammad bởi vì điều đó là không hợp lý chút nào đối với những ai đã đọc Qur’an và suy ngẫm. Muhammad không thể nào học từ người khác bởi vìNgười sống cùng với họ và họ biết tường tận về cuộc đời của Người. Nhưng dù thế nào họ cũng cần phải cáo buộc Người một điều gì đó để chống lại Người. Cho nên, có lúc họ nói rằng Người đã sao chép từ những ai trước Người, có lúc họ bảo rằng Người tự sáng tác, và có lúc họ nói có thể Người kể lại từ những gì Người nhìn thấy trong các giấc mơ. Tuy nhiên, họ đã không thể chứng minh tất cả những điều đó nên họ đành phải nói: Người là nhà mê hoặc, hay một nhà thơ hoặc có lẽ là một tên điên!

Đây đích thực là cùng một nội dung câu chuyện chỉ khác tên gọi mà thôi … chẳng phải Thiên Sứ Musa cũng đã từng bị cáo buộc là một tên phù thủy? Thiên Sứ Ysa cũng bị cho là một kẻ điên?

Đó là một hình ảnh chung cho tất các vị Thiên Sứ trước đây. Tất cả họ đều bị kẻ thù vu khống và cáo buộc là những tên phù thủy, những người mê hoặc hay những tên điên khùng. Và đó là tình trạng chung của những kẻ dối trá khi chúng bị kẹt vào thế khó hoặc không thể lập luận cho lý lẽ của chúng thì chúng sẽ lật ngược mọi góc độ và tìm cách cáo buộc và vu khống với hy vọng tìm được một chỗ đứng, nhưng làm sao có chỗ cho những kẻ dối trá như thế!

Tại sao chúng ta không coi Qur’an đơn thuần chỉ là một kiệt tác xuất chúng?

Tất cả mọi người đều đồng thuận rằng Thượng Đế đã đặt trong tâm trí con người những khả năng, sự sáng tạo ra những gì khó tưởng, tuy nhiên, không phải là bình thường khi đặt cho tâm trí một ranh giới trong suy xét và kết luận. Như vậy, nếu như tâm trí đã chứng nhận sự tồn tại của ĐấngTạo Hóa Toàn Năng thì dĩ nhiên công lý của Đấng Tạo Hóa này đòi hỏi sự tồn tại của một cuộc sống khác để tất cả mỗi người phải chịu sự thưởng phạt theo các việc làm tốt hay xấu, tuy nhiên, liệu tâm trí có thể nhận thức cụ thể và chi tiết về cuộc sống khác đó không, vì nó không có một bằng chứng hay một dấu hiệu nào cả?

Một người nghiên cứu Qur’an sẽ giải thích rõ cho chúng ta về các giới hạn của đức tin một cách chi tiết, y sẽ mô tả cụ thể cho chúng ta biết như thế nào về sự bắt đầu và kết thúc của vũ trụ, y sẽ mô tả về Thiên Đàng và sự hạnh phúc nơi đó, mô tả về Hỏa Ngục và những đày đọa cực hình nơi đó, y sẽ mô tả về các cánh cửa của Thiên Đàng và Hỏa Ngục, số lượng các vị Thiên Thần được giao nhiệm vụ trông coi và cai quản Hỏa Ngục, y sẽ khẳng định lại các vấn đề thực tế của vũ trụ và con người. Vậy lý thuyết nào của tâm trí đã xây dựng tất cả những thông tin chi tiết đó?

Chắc chắn những thông tin chi tiết đó không đến từ sự thông minh và tài năng, mà chỉ có thể hoặc là thông tin dối, không trung thực, mang tính suy đoán hoặc là thông tin xác thực, chân lý được truyền dạy từ bề trên.

Thật vậy, khoa học hiện đại đã chứng minh một số sự kiện không có mâu thuẫn với bất cứ điều gì từ các thông tin của Qur’an và đồng thời Nó cũng tương đồng với những gì được nói trong các Kinh Sách trước về những thông tin ở cõi vô hình.

Có thể Qur’an được viết lại theo phong cách riêng của Nó?

Chúng ta hãy dừng lại một lúc để chiêm niệm liệu có một ít khả năng nào đó rằngQur’an là những thông tin thu lượm được từ các Kinh Sách của các vị Thiên Sứ thời trước?

Khi chúng ta vượt thời gian trở về với hoàn cảnh lịch sử của Muhammad thì chúng ta sẽ thấy rõ rằng Người là người mù chữ không biết đọc cũng như không biết viết và hầu hết người dân trong cộng đồng của Người là những người mù chữ, và tất cả họ đều không có can hệ gì đến những kiến thức đó, và Muhammad chẳng có một người bạn nào thuộc dân Kinh Sách trước đây cả, ngoại trừ một cơ hội gặp gỡ duy nhất trong một chuyến đi khi còn bé cùng với những người thân thuộc của Người. Sự thực lịch sử đã chứng minh rằng những học giả am hiểu về Kinh Sách trong thời điểm đó đều che giấu kiến thức và muốn chiếm đoạt làm của riêng mục đích để giữ địa vị của họ, họ không bao giờ để hé lộ kiến thức.

Ngoài tất cả những điều đó, sự thật luôn nằm ở trước mặt của bất kỳ nhà nghiên cứu nào rằng Qur’an không đồng thuận với tất cả những gì có trong các Thiên Kinh lúc đó, mà Nó đến để chỉnh sửa một số thông tin sai lệch (đã bị thay đổi bởi một số học giả tôn giáo) và bổ sung những chi tiết thiếu sót của một số câu chuyện đồng thời tiết lộ những kiến thức bị che giấu, trình bày rõ các niềm tin lệch lạc hoặc những phẩm chất đạo đức của các nhà học giả trong tôn giáocủa các vị Thiên Sứ, Qur’an có đầy đủ các hình ảnh thí dụ về điều này. Như vậy, tất cả những điều này làm sao có thể khẳng định rằng Muhammad là học trò của họ và thu lượm các thông tin từ nơi họ?!

Sự thật lịch sử là cột mốc quan trọng.

Một nhà nghiên cứu công bằng thì phải nên bỏ ra khoảng thời gian dài để suy ngẫm … Chẳng phải vị Thiên Sứ của Islam Muhammad là một người đàn ông Ả Rập ư?

Chẳng phải lịch sử đã cho chúng ta biết rằng cộng đồng ngươi dân Ả Rập của Người tại thời điểm đó không hề sở hữu một loại hình nghệ thuật nào đáng tự hào ngoại trừ khả năng về văn chương? Điểm vượt trội của họ chỉ là thơ ca và văn học, họ thường dùng loại hình nghệ thuật này để tổ chức các diễn đàn, các hội họp của họ, họ có thể nâng cao hoặc hạ thấp vinh dự và danh giá của một bộ tộc nào đó với thơ ca và văn học của họ.

Và các sách lịch sử đã cho chúng ta biết rằng không ai trong số họ sang tác một bài thơ hoặc một bài văn xuôi nào đó mà không được bình luận bởi một hội đồng bình luận để chỉ ra điểm thiếu sót nhằm bổ sung và hoàn thiện những thiếu sót đó. Và đây là loại hình thi thố của họ để mỗi bộ tộc của họ thể hiện trí thức, sức mạnh quý tộc và sự vượt trội của mình.

Vậy, làm thế nào mà Muhammad lại dám thách thức họ đưa ra một quyển kinh giống như quyển Kinh Qur’an hoặc thậm chí chỉ cần giống như một phần nhỏ của Qur’an nhưng rồi họ phải im lặng và né tránh.

Chẳng lẽ Mohammad không sợ với sự thách thức này vô tình cho họ cơ hội nâng cao tài năng đặc biệt thực sự của họ về văn chương và thơ ca vốn đã có ở nơi họ cái mà họ dùng để trổ tài và thi thố với nhau, há Người không sợ họ khẳng định những gì Người mang đến là không chân lý sao?!

Sau đó, chúng ta hãy giả định rằng Muhammad dám thách thức như thế bởi vì Người biết rõ khả năng người dân của Người, nhưng sao Người lại có thể quả quyết khẳng định ngay cả các thế hệ sau này cho tới ngày tận thế cũng không có bất kỳ ai có khả năng mang đến một cuốn Kinh giống như Qur’an hoặc chỉ giống một phần của Qur’an, và cho dù họ có hợp sức với nhau lại để thực hiện việc đó thì cũng không có khả năng.

Quả thật, đó hẳn là một cuộc phiêu lưu của một người đàn ông với trái tim chứa đầy niềm tin vững chắc về những gì mà y mang đến. Và sự việc thực sự đúng như thế rằng những người Quraish cũng như các nhà văn chương lớn thời đó không thể sáng tác ra các ngôn từ và lời lẽ nào giống như Kinh Qur’an, thậm chí chỉ cần giống với một phần của Qur’an họ cũng không thể làm nổi. Và sự thật đó đã diễn ra trong quá khứ nhưng vẫn tiếp diễn đến tận ngày nay. Cho dù ai đó có cố gắng như thế nào thì cũng không làm ra được một quyển kinh nào giống như Qur’an, bất kể thời đại nào ...

Sau tất cả mọi thứ, còn lại lời nói cuối cùng cho tất cả chúng ta rằng việc xác định Qur’an là kết quả từ kinh nghiệm cá nhân trong việc đọc, nghiên cứu và suy ngẫm Nó, đồng thời phải chọn lọc cẩn thận bản dịch thích hợp nếu như không phải là người Ả Rập.

Quả thật, những gì trong Qur’an là bằng chứng lớn nhất và đáng tin nhất về sự thật cho sứ mạng Thiên Sứ của Muhammad. Tâm trí của chúng ta sẽ gặt hái được những kết quả sau khi chúng ta đọc và suy ngẫm nội dung ý nghĩa của Qur’an.

{Lẽ nào việc TA đã ban Kinh Sách (Qur’an) xuống cho Ngươi để Ngươi xướng đọc cho họ không đủ cho họ hay sao? Quả thật, trong (Qur’an) là Hồng Ân và điều nhắc nhở cho đám người có đức tin.}(Chương 29 – Al-Ankabut, câu 51).

Qur’an mời gọi tất cảnhân loại đọc và nghiền ngẫm Nó, những ai không đọc và suy ngẫm về Qur’an thì đó là những kẻ mà quả tim và trí tuệ của họ đã bị khóa chặt.

{Sao chúng không chịu nghiền ngẫm Qur’an hay là quả tim của chúng đã bị khóa chặt mất rồi?}(Chương 47 - Muhammad, câu 24).

Đây là bài viết được trích từ quyển “Đây là Islam” của học giả  Fahd Salem Bahammam. Đây là quyển sách hữu ích dành cho những ai muốn tìm hiểu Islam và kể cả những ai là tín đồ Muslim muốn củng cố kiến thức tôn giáo của mình. Quyển sách này đã được chuyển ngữ sang tiếng Việt và hiện đang được đăng làm nội dung chính của trang web tìm hiểu Islam “thisislam.net”. Chúng ta có thể vào trang web này để đọc và tìm hiểu thêm về kiến thức Islam.

Cầu xin Allah hướng dẫn và soi sáng, bởi Ngài là Đấng hướng dẫn và soi sáng tốt nhất! 

Mới hơn Cũ hơn